Nhà ăn trong căn cứ đã vận hành ổn định, bây giờ Cordis cảm thấy cầm tiền lương lên không còn thấy nóng tay nữa. Mỗi ngày tâm trạng của cậu đều nhẹ nhõm hơn trước, mà kế hoạch tụ họp cùng bạn bè đã bàn lâu nay rốt cuộc cũng có thể thực hiện được.
Reuel vừa kết thúc ca trực, có được một quãng thời gian nghỉ ngơi, liền hẹn Cordis đến nhà cậu ăn cơm vào tối hôm sau.
Cordis cũng nhắn cho chủ tiệm sửa chữa Morrie — khi cửa hàng khai trương cậu đã hẹn cậu ta hôm nào rảnh sẽ mời về nhà ăn một bữa, nhưng dạo gần đây cả hai đều bận rộn, mãi vẫn chưa sắp xếp được.
Cậu vẫn nhớ rõ Morrie là trùng đầu tiên tỏ ra thiện ý với mình, lại hiểu rõ cuộc sống trên tinh cầu Z11. Cordis càng sống lâu càng nhận ra, những món đồ mình đặt làm ở chỗ Morrie lúc trước đều có cảm giác “phục cổ”, thật may là vị chủ tiệm này rất tốt bụng, luôn vui vẻ giúp đỡ cậu.
Lần tụ họp cùng bạn bè này, Cordis liền gửi tin cho Morrie hỏi có muốn cùng đến hay không. Nếu cậu ta không thích chỗ đông người lạ, thì bọn họ có thể hẹn riêng lần sau.
Gần đây Morrie đã trở thành khách quen của cửa hàng “Lam Vị”. Mỗi ngày cậu ta đều ghé khu cư trú để mua nướng khoai nướng, gặp may còn có thể mua được khoai tây chiên.
Vì để bảo đảm an toàn, hiện giờ chỉ quân thư trong khu cư trú mới được phép vào cửa hàng mua “mỹ thực giấu kín”.
Ngày khai trương, món đậu đất nghiền và món trộn đã khiến Morrie nhớ mãi không quên. Cậu ta không biết Cordis làm chúng bằng gì, nhưng hương vị thì vô cùng tuyệt diệu, khiến cậu ta đến giờ vẫn còn thèm.
Nay Cordis chủ động mời, cậu ta lập tức đồng ý ngay.
Trí nhớ của Morrie không tệ, vẫn nhớ hai quân thư bạn của Cordis từng cùng cậu đến mua hàng, nên cũng chẳng để tâm có người lạ, chỉ cần được ăn đồ ngon là được.
Hôm nay Cordis tan ca sớm, cậu muốn về nhà chuẩn bị nguyên liệu trước.
Trong vòng cổ không gian của cậu hiện đang để một cái nồi to, vài miếng thịt năng đã muối, cùng ít rau củ Obin nhờ trùng khác mang đến tặng.
Obin vẫn nhớ rằng Cordis tất cả thay đổi hiện giờ đều nhờ cậu. Ông ta biết Cordis thích rau xanh do chính tay ông ta trồng, nên cách hai ngày lại hái một ít rồi nhờ trùng mang đến căn cứ cho cậu.
Cordis không bao giờ nhận không. Obin nói không cần tinh tệ, thì cậu sẽ làm món ngon rồi gửi lại một phần cho ông ta — coi như bạn bè trao đổi quà.
Nông trường đậu đất phát triển rất tốt, chẳng bao lâu nữa sẽ có đợt thu hoạch đầu tiên. Giờ Obin còn kiêm luôn chức chỉ đạo gieo trồng của nông trường, dựng thêm vài nhà kính lớn, mở rộng mô hình thủy canh để trồng rau. Nếu thành quy mô lớn, có thể còn cung ứng cho căn cứ.
Cordis nghĩ đến thùng rau xanh tươi mướt đặt trong vòng cổ không gian của mình, có thể tưởng tượng được vị ngon của chúng.
Những mầm rau mà Obin tặng, phần lớn sau khi cậu gieo đều sống cả.
Việc chuyển từ thủy canh sang trồng đất cần thời gian, Cordis quan sát vài ngày, thấy rau con thích nghi với đất rất nhanh, hiện giờ đã mọc xanh rì, chỉ là khoảng cách tới lúc thu hoạch còn xa.
Về đến nhà, Cordis bắt đầu bận rộn.
Trước đó khi làm thịt bò kho còn thừa lại ít xương chân bò, hôm nay vừa hay có thể dùng. Cordis cầm dao phay chặt “loảng xoảng loảng xoảng” mấy nhát, chặt xương thành khúc, bỏ vào nồi sâu mới đặt làm riêng, thêm nước nấu.
Khi nước sôi, cậu bắt đầu vớt bọt máu, lọc sạch rồi đậy nắp, để hầm cho ra nước dùng trong nhất.
Cậu còn thả thêm ít gừng và vài loại gia vị có tác dụng khử tanh.
Vừa đậy nắp nồi xong, quang não liền hiện nhắc nhở có khách đến. Cordis nhìn thấy là Reuel, liền cho phép thông qua.
Chẳng mấy chốc, Reuel đã bước vào nhà, mang theo em trai á thư, bên cạnh còn có Gist.
Gist vừa vào cửa liền hỏi với giọng bình thản xem hôm nay có cần giúp gì không.
Cordis từng nhờ anh ta giúp vài ngày, đã quen phong cách làm việc nghiêm túc của anh ta. Đúng lúc cậu cũng cần trùng hỗ trợ, liền nhờ anh ta vào nhà kính xách một túi đậu đất ra, chuẩn bị lột vỏ.
Lẩu khoai tây thái lát sẽ ngon hơn khi ăn cùng đậu đất.
Cordis lại dặn lát nữa anh ta có thời gian thì nhớ vớt bọt máu trong nồi xương.
“Hôm nay tôi mời bạn bè đến ăn cơm, cũng gọi Hyde đến luôn.” Cordis cười nói, “Anh làm trong cửa hàng của tôi, tôi biết anh ấy vẫn thường qua giúp, bình thường không trả công, vừa hay hôm nay mọi người cùng nhau ăn một bữa.”
Gist suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý, gửi tin cho Hyde xong liền cúi đầu nghiêm túc tiếp tục lột vỏ đậu đất.
Cordis nhìn anh chàng cao to đang yên tâm chiếm một góc bếp, là chỗ gần nồi canh nhất, trong lòng đoán có lẽ chính mùi canh đã “câu” anh ta ở lại.
Cậu bước ra phòng khách, Reuel dẫn theo á thư nhỏ ngồi trên sô pha, một trùng thả lỏng tự nhiên, trùng kia thì có vẻ hơi không được tự nhiên.
Cordis quan sát Reuel một chút. Hôm qua họ vừa gặp nhau ở căn cứ, có lẽ ca trực thật sự quá vất vả, gương mặt sáng bừng của quân thư cũng trở nên tiều tụy.
Nghỉ ngơi một ngày, hôm nay gặp lại anh ta đã rạng rỡ hẳn lên.
Đã lâu không tới nhà Cordis, nhưng Reuel lại chẳng thấy xa lạ. Thấy Cordis đi ra, anh ta giới thiệu: “Đây là con của anh em thư phụ tôi, em trai tôi, Yaya.”
Yaya còn chưa thành niên, khung xương nhỏ nhắn rất gầy, mái tóc quăn màu hồng nhạt chấm tai, trên người mặc bộ đồ lao động liền thân màu lam đậm rất phổ biến, nhưng vẫn toát ra cảm giác không giống những trùng khác.
“Chào Yaya, anh là Cordis.” Cordis thân thiện vẫy tay, thấy gương mặt cậu bé á thư ửng hồng vì ngại, cậu liền đón theo một chủ đề quen thuộc với cậu bé: “Cảm ơn em đã tặng anh mấy loại hoa, hiện giờ nụ đều lên rất tốt, em lại đây xem thử nhé?”
Chạm đến lĩnh vực quen thuộc, quả nhiên Yaya khá hơn nhiều, gật gật đầu.
“Nhà kính ở ngay bên kia, em có thể tự qua xem một chút.” Cordis chỉ hướng.
Yaya lập tức đứng dậy, đi về phía nhà kính.
Reuel bất đắc dĩ thở dài: “Còn tưởng nó không có bạn, nên kéo theo cho vui, không ngờ thứ hấp dẫn nó nhất vẫn là hoa cỏ.”
“Tính cách mỗi trùng khác nhau, đừng ép làm gì, em ấy thích tự tại là được.” Cordis đánh giá Reuel, chớp mắt: “Yaya trông rất giống cậu, nhưng khí chất thì khác, phong cách hoàn toàn đối lập.”
“Ha, đây là lần đầu tôi nghe bảo chúng tôi giống nhau.” Reuel đứng dậy, liếc vào bếp: “Còn cần giúp gì không? Để một mình anh ấy bận thì không ổn đâu?”
“Gist đúng là không chịu ngồi không, thường ngày anh ta cũng phụ tôi xử lý nguyên liệu.” Cordis thấy anh ta đúng là rất nhiệt tình với mỹ thực.
Reuel hạ giọng: “Cảm giác so với lần trước gặp đã khá hơn nhiều, ‘ liệu pháp mỹ thực’ quả là kỳ diệu.”
“Cái gì mà liệu pháp mỹ thực.” Cordis đặt một hộp lớn đồ ăn từ vòng cổ không gian lên bàn ăn: “Tới, cùng làm đi. Hôm nay tụ tập, khỏi phiền Tiểu Ái với Tiểu Tám, tự mình động thủ thì cơm no áo ấm.”
Cordis dạy anh ta phân loại nguyên liệu theo từng nhóm, rồi bẻ lá hoặc tước thành độ dài dễ ăn.
Reuel thấy mấy động tác lặp lại máy móc mà thú vị, vừa học thao tác, vừa giải thích cho Cordis nghe rốt cuộc “liệu pháp mỹ thực” là gì.
Đó là cách nói do viện trưởng quân y đưa ra.
Từ khi nhà ăn bắt đầu phát khoai nướng và khoai tây chiên làm đồ ăn vặt sau bữa, viện quân y cũng phát thêm một phần đồ ăn vặt sau khi dùng thuốc cho bệnh nhân. Viện trưởng còn yêu cầu nhà ăn chia phần đó thành ba suất bằng nhau, phát buổi sáng, trưa, chiều kèm với thuốc đến tay các quân thư.
Qua mấy ngày kiểm chứng, viện trưởng phát hiện bất luận là bệnh thông thường hay vấn đề về tinh thần lực, bệnh nhân đều nảy sinh tâm thái trị liệu tích cực hơn.
Viện trưởng xác nhận hiện tượng ấy, liền mở họp trong viện quân y, thuyết trình khái niệm “liệu pháp mỹ thực”.
“À, hiểu rồi.” Cordis cảm thấy điều này hẳn tương tự với chuyện trước đây Frappel nói với cậu: viện nghiên cứu của đế quốc từng nêu rằng đồ ăn tự nhiên có tác dụng làm dịu tinh thần lực của Trùng tộc.
“Ban đầu cũng có mấy trùng từ đế quốc tới nói là vô dụng, bảo trùng trên Đế tinh có tiền mới có điều kiện ăn đồ tự nhiên, mà hiệu quả trên tinh thần lực thì có cũng như không. Ai ngờ ‘thêm cơm’ ở bệnh viện của chúng ta lại ngoài dự tính là khá ổn.” Reuel cũng thấy thần kỳ: “Chẳng lẽ ăn vui vẻ thật sự có thể tạo ảnh hưởng tâm lý tích cực như vậy.”
Cordis cười nhắc: “Hôm qua chính cậu nói đấy thôi, nếu nhà ăn không có nhiều khoai nướng với khoai tây chiên, cậu cũng không trụ nổi ca trực vừa rồi.”
Reuel cũng thừa nhận: “Khoai nướng với khoai tây chiên đúng là lập công đầu.”
Nhớ tới đợt trực vừa rồi phải xử lý ba ca nặng, anh ta không khỏi sa sầm mặt. Có lúc anh thật sự muốn trốn biệt trong phòng phẫu thuật, chẳng muốn đi tuần phòng bệnh, cũng không muốn đấu trí đấu dũng với mấy quân thư thừa năng lượng kia.
Yaya dạo xong nhà kính, lặng lẽ quay lại, ngồi cạnh Reuel, có chút vụng về mà học theo động tác của họ.
Cordis chú ý thấy trên mặt cậu bé có nhiều ý cười, hơi kiêu ngạo hỏi: “Sao? Cây anh trồng cũng ổn chứ?”
Yaya không giỏi giao tiếp với trùng khác, trùng khác cũng ít chủ động nói chuyện với cậu bé, nên cậu bé không hay mở lời. Nhưng nghĩ đến những khóm hoa cỏ sinh lực bừng bừng trong nhà kính, cậu bé không nhịn được hỏi thêm: “Lớn lên thật sự rất tốt, có bí quyết gì không?”
“Anh đều dựa theo ghi chép gieo trồng em đưa cho anh, phải cảm ơn em.” Cordis mỉm cười, rồi chia sẻ cách cậu tự làm phân bón.
Có thể thu hồi bột đậu đất trên dây chuyền cửa hàng đậu đất (giờ nhà ăn căn cứ cũng thế) rửa sạch bùn đất, cùng với vỏ đậu đất đã tước. Ngay từ đầu cậu đã cho thu gom hai thứ đó, ủ lên men thành phân xanh.
Thời đại tinh tế, cậu chỉ cần thiết lập quy trình, tiếp theo chẳng cần tự tay, còn có thể gia tốc quá trình phân hủy, rất nhanh là thu được một mẻ phân xanh đất mịn.
Hiện tại cửa hàng đậu đất có thể nói là được tận dụng đến cực hạn.
Vỏ khoai tây ủ mục ra đất rất tơi, cậu mang về nhà, chia cho từng khóm cây non và mầm rau một ít, quả nhiên chúng lớn nhanh hơn.
Nói xong, cậu hỏi đứa nhỏ: “Có muốn anh cho em mang chút về không?”
“Cảm ơn! Em muốn!” Mắt Yaya sáng rực, ngượng nghịu liếc Reuel: “Cái loại trồng ở góc kia là gì vậy, chờ có hạt giống, cũng chia cho em một ít được không?”
“À cái đó, chính là thứ chúng ta đang hái để ăn đấy, nấu chín ăn rất ngon.” Cordis nhiệt tình giới thiệu: “Em muốn trồng không? Anh nhờ bạn xin ít giống cho em!”
Yaya hơi ngẩn ra, cúi nhìn chiếc lá trong tay: “Cái này… là để ăn ạ?”
Cordis chớp mắt với Reuel. Nhóc con này ở cạnh giúp họ lâu thế rồi, mà không biết đây là để ăn sao?
“Khụ, bình thường Yaya chỉ mê mẩn hoa cỏ, có lẽ tưởng chúng ta cũng đang chơi thôi.” Reuel giải thích cho em: “Giống như đậu đất làm thành khoai nướng ấy, cái này cũng có thể làm đồ ăn.”
“Thật lợi hại!” Yaya đã ăn khoai nướng, mắt cậu bé nhìn Cordis sáng rỡ, dáng ngồi vốn hơi e lệ cũng ngay ngắn hơn: “Em cũng muốn trồng chúng.”
Cordis lập tức đồng ý. Có trùng bầu bạn cùng trồng hoa trồng rau với mình, cậu rất vui. Đợi lần này á thư nhỏ về, biết đâu có thể chia sẻ lối sống “tự trồng tự ăn” với bạn bè cậu ấy.
Có càng nhiều trùng bắt đầu trồng rau trên ban công, cảm giác hẳn sẽ rất tuyệt.
Cậu lại đề cử Yaya trồng “cây hành tím”, lá màu lam đen nhìn cũng đẹp, sau này còn có thể làm dầu hành; xét về mỹ quan lẫn tính thực dụng đều đủ cả.
Yaya quả nhiên có chút động lòng.
Cordis nói sẽ đem mấy mầm giống do chính tay cậu ươm tặng cho cậu bé.
Thấy rau xanh còn lại không nhiều, Cordis giao phần đó cho Reuel và Yaya “chơi”, còn mình thì vào bếp xẻ thịt.
Trong bếp, Gist đã lột xong một đống lớn đậu đất, hơn nữa còn làm theo đúng cách Cordis dạy, cắt chúng thành lát mỏng rồi ngâm trong chậu nước.
Cordis suy nghĩ một chút, lấy bột đậu đất ra, dạy Gist làm món “miến đậu đất”.
Gist nghe nói đây là một món mới, ánh mắt lập tức trở nên nghiêm túc, quan sát kỹ từng động tác của Cordis, ngón tay linh hoạt bắt chước theo y hệt.
Cậu không nói rõ là đang dạy anh ta món gì, nhưng càng ở chung lâu, Gist càng có dáng vẻ của một học trò thực thụ — nghiêm túc, chủ động, tập trung.
Anh ta rất nhạy cảm với sự biến hóa của nguyên liệu, Cordis cảm thấy Gist rất có thiên phú với hương vị, là một “hạt giống học bếp” rất tốt.
Hơn nữa Gist lại là một trùng cực kỳ mê ăn, trong đám quân thư, anh ta là kẻ Cordis từng thấy kiên trì và say mê ẩm thực nhất.
Thật sự là trùng có động lực học tập và cũng có thiên phú nhất mà cậu từng gặp.
Ở cùng lâu ngày, Cordis nhìn xuyên qua vẻ ngoài mạnh mẽ của Gist, thấy được những phẩm chất tốt đẹp bên trong. Tính cách lẫn năng lực của anh ta đều rất ổn, hiện giờ anh ta là nhân viên của mình, dù thế nào cũng đáng tin cậy.
Cordis nghĩ sau này nếu kiếm đủ tiền, biết đâu có thể hợp tác mở một nhà hàng với Gist, để anh ta làm bếp trưởng!
Đến lúc đó cậu không muốn nấu cơm nữa thì có thể sang nhà ăn ăn luôn!
Quy trình làm miến đậu đất rất đơn giản — nhào bột, ép miến, luộc chín, vớt ra là xong.
Cordis dọn hết chỗ thịt còn dư trong nhà, lấy ra nhiều loại khác nhau, dạy Gist cách cắt từng loại thịt theo vân và độ dày khác nhau. Quân thư trời sinh đã nhạy bén với thao tác tay, nên anh ta hoàn thành rất hoàn hảo.
Cordis cảm thấy trong phương diện này quân thư quả thật là thiên phú dị bẩm, nếu dạy họ làm mấy món như “đậu hũ cúc hoa” hay “dưa leo áo tơi” thì tuyệt đối dễ như trở bàn tay.
Chỉ tiếc là trong thế giới này không có nền tảng ẩm thực cơ bản, iện giờ quân thư chỉ biết làm theo mà không hiểu nguyên lý. Cordis muốn dạy họ thì được, nhưng đa số đều không hiểu vì sao phải làm vậy.
“Đậu hũ cúc hoa” thì còn thiếu đậu, “dưa leo áo tơi” thì chưa tìm được dưa leo, còn gia vị thì chẳng biết bao giờ mới gom đủ.
Đang bận rộn, bạn tốt của Gist là Hyde đến cửa. Anh ta đã sớm bỏ cái thái độ âm dương cổ quái khi lần đầu gặp Cordis, giờ mỗi lần thấy cậu đều cười tươi như hoa.
Cordis luôn cảm thấy điều này có phần liên quan đến Gist. Cậu từng thấy cách hai trùng họ ở chung, kiểu thân mật tự nhiên, như thể đã hợp thành một.
Trùng đến cuối cùng là Morrie và Ike — họ gặp nhau dưới lầu nên cùng đi lên.
Mọi người vào nhà, buổi tụ họp hôm nay cũng tương đối đủ mặt.
Cordis chào hỏi chủ tiệm sửa chữa Morrie, mời cậu ta ngồi thoải mái, rồi chỉ huy Ike và Reuel sắp xếp bàn ăn.
Chiếc bàn có thể thay đổi kích thước cuối cùng cũng có dịp phát huy tác dụng, Ike và Reuel hì hục nghiên cứu một lúc, rất nhanh đã dọn xong bàn ghế.
Cordis lại bảo Gist và Hyde mang miến đậu đất đã chuẩn bị cùng những chậu thịt thái sẵn ra bàn.
Bận rộn một lúc, Cordis gọi Tiểu Ái đem rau xanh đã chọn rửa qua nước lần nữa. Tiểu Ái rất giỏi trong khoản rửa sạch rau, làm vừa nhanh vừa kỹ.
Chẳng mấy chốc, chiếc bàn lớn đã được bày đầy những món hồng hồng xanh xanh bắt mắt, giữa bàn là bếp lò được đặt riêng từ hậu cần, bố trí ngay chính giữa.
Cordis nêm canh, thêm hai muỗng muối, rồi cẩn thận nhấc nồi canh lớn đang sôi ùng ục, dời từ bếp vào bàn ăn.
“Gist, giúp tôi chia canh ra nhé.” Cordis đưa cho anh ta một cái muôi.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào nồi canh tỏa hương thơm ngào ngạt. Canh trông không đậm đặc lắm, nhưng mùi hương mơ hồ ấy lại khiến ai nấy đều nuốt nước bọt liên tục.
Rất nhanh, trước mặt mỗi trùng đều có một bát canh, trong đó còn có một khúc xương.
“Sao không dùng loại chén to như hôm trước? Cái này nhỏ quá.” Ike khẽ nói.
Cordis suýt bật cười: “Đó là chén à? Cái đó là chậu đấy!”
Nếu mỗi trùng một chậu canh, thì chắc chẳng còn nước dùng để nấu món khác nữa rồi.